Featured
Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, Blog, Tự Sáng Tác

Hãy Là Người Phụ Nữ Thông Minh- Để Hạnh Phúc

Hãy Là Người Phụ Nữ Thông Minh- Để Hạnh Phúc

Tác giả: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)

Xin chào mọi người, tôi tên là Thảo hôm nay tôi viết bài này để chia sẻ về suy nghĩ của bản thân về nhiều vấn đề về chị em phụ nữ, hạnh phúc, gia đình và 1 xíu về các anh chồng.

Tính chất công việc của tôi về làm đẹp, các chị tìm đến tôi và nói rằng :

“ em ơi, da chị đang bị như thế này như thế kia, em tư vấn giúp chị với chị sợ chồng chị có vợ bé bỏ chị quá” hoặc là “ em ơi, chị dạo này chồng chê kém sắc, em có sản phẩm nào giúp chị cải thiện không.”… vâng vâng… sau đó họ nói với tôi sẽ hỏi ý kiến chồng mình,..

Nhưng đáng buồn là anh ấy không cho,không đồng ý… nên họ không dùng… không mua, mặc dù họ có đầy đủ điều kiện để phục vụ cho bản thân không cần thiết phải hỏi chồng,..nhưng chỉ cần 1 câu nói của anh chồng … họ sẽ nghe theo…

Tôi cảm thấy ngậm ngùi thay các chị, các chị có mệt mỏi không ? trong khi cuộc sống là của mình mà bị chi phối nhiều như vậy , ai biết được có kiếp sau không hoặc cho là có thì mấy ai biết được kiếp sau có sống đầy đủ sung túc không?

Một người phụ nữ thật sự thông minh và đảm Đang là phải biết lúc nào nên đứng phía sau người đàn ông lo toan mọi việc và biết làm thế nào để người đàn ông của mình sẳn sàng làm hậu phương ủng hộ mình

Chị em biết không ? chúng ta nêu ý kiến hỏi ý để chồng góp ý là chúng ta tôn trọng anh ấy , chứ không phải báo cáo để được duyệt !!

Để làm 1 người vợ thông minh, được chồng tôn trọng thì phải nhận ra cái hướng đi sai mà chúng ta đang đi và kịp sửa.

em biết, là phụ nữ đảm đang lo việc nhà là chuyện thấm vào xương máu từ xưa đến nay, nhưng có mấy người phụ nữ xưa nào mà không khổ ???…

Tại vì sao ư? Vì họ không có chính kiến họ quá nhu nhược, phụ thuộc quá vào chồng. Còn chị em chúng ta ngày nay ? là vì mạnh mẽ không đúng chỗ !!!

Có phải chị em xem đến đây và đang thắc mắc tại sao gọi là nhu nhược và mạnh mẽ ko đúng chỗ ? có

2 lý do :

– 1 là cho chị em chúng ta quá hiền lành mềm yếu hoặc yêu anh ấy nhiều lắm, thuận theo anh ấy từ trước đến nay nên gặp vấn đề không có chính kiến là bình thường

– 2 là các chị em chúng ta mạnh mẽ không đúng chỗ, thay vì các chị gặng hỏi tháng này anh lương bao nhiêu quá dò xét tiền bạc muốn nắm hết trong tay, cấm đoán chồng ăn nhậu gặp gỡ bạn bè vì nghĩ bạn và vợ tất nhiên vợ hơn, hoặc quá ghen tuông khiến các anh khó chịu, các chị nghĩ đi làm lụng vất vả tiền lương đưa vợ mà còn bị dò xét …thậm chí cấm đoán nhậu nhẹt trong khi các anh đôi lúc cũng cần thoải mái với bạn bè hơn, để rũ bỏ bớt Stress mệt mỏi từ công việc gia đình,..Nhưng vợ làm cho các anh có cảm giác nghẹt thở nên các anh sinh ra bất mãn không tôn trọng và thậm chí còn hằn học với vợ.

Đỉnh điểm của những vết nứt to dần sẽ làm hôn nhân đỗ vỡ & ly dị thậm chí bạo lực gia đình !!!

Có phải các chị đang nghĩ làm người phụ nữ nhu nhược hiền lành có gì sai ?? -> đúng! không sai!! nhưng chúng ta đổi lại được gì ? được những năm tháng đầu mới cưới, anh ấy sẽ cảm động ! vì cưới được vợ hiền ngoan, nhưng theo thời gian anh ấy sẽ cho đó là lẽ đương nhiên, vợ phải hiền nghe lời chồng rồi ?

Còn về hiện trạng 2, các chị đang bực vì tại sao không được ghen ? hoặc vợ hỏi về tiền bạc là bình thường mà ? ghen cũng là lẽ bình thường của phụ nữ mà ???… lỡ anh ấy có vợ bé – “ghệ gọc” bên ngoài thì sao ? đúng không ạ ?

Nhưng các chị hiểu không? các anh bỏ mồ hôi công sức ra làm việc bị gặng hỏi tiền bạc nhiều-> gây ra buồn bực, ghen tuông quá đà thì các anh sẽ nghĩ “ đằng nào cũng bị vợ nghĩ như vậy rồi, thì cho danh “Xứng” với thực luôn !!”

Còn nếu anh ấy thật sự có vợ bé bên ngoài thật thì sao ? các chị ko thấy sao ? vợ bé giựt được chồng do họ biết ngọt ngào, họ xin tiền các anh như được yêu thương chứ ko phải gặng hỏi ra lệnh chồng đưa lương hàng tháng, nên những anh chồng có cảm giác mới lạ bên ngoài,.. sẵn sàng móc ví cho vợ nhỏ.

Hoặc vì vợ nhỏ đẹp? thì các chị còn oán trách gì? Trong khi đi làm đẹp, mua mỹ phẩm chồng không cho các chị còn không dám mua thì lấy đâu ra giành lại chồng mình. Nhiều chị em còn đánh ghen !! ngoài làm lớn chuyện ra có được gì ngoài sự ghét bỏ từ chồng ,. Nhòm ngó từ hàng xóm, bạn đánh ghen cô này thì cũng sẽ có cô khác xuất hiện!!! vậy bạn mệt mỏi không??

Đều có căn cơ gốc cội, nếu biết nhu nhược đúng cách và mạnh mẽ đúng chỗ thì mọi việc đã khác

“1 ngươi vợ thông minh thì khi bạn nói muốn làm đẹp” thay vì anh ấy từ chối anh ấy sẽ hỏi bạn là: “ em có thích không , anh mua cho em nhé, hoặc sẽ đi mua ngay tặng bạn, hoặc lên mạng tra rõ có an toàn không để bạn yên tâm.”

Tôi không phải kêu gọi chị em nổi dậy – khởi nghĩa gia đình chống đối chồng mình nhưng.. bản thân chúc ta sống vui vẻ hạnh phúc thì chúng ta mới có gia đình hạnh phúc.

Chị em ơi, hạnh phúc không xa nếu ta yêu và nuôi đúng cách.. các anh chồng à, hãy hiểu vợ hơn đừng vội tiêu cực mà hãy ngồi lại hỏi “ vợ ơi, hoặc em ơi, da em bị làm sao hả nói anh nghe hoặc mỹ phẩm đó em xem có tốt không em tìm hiểu chưa ? “sẽ ấm cả trái tim cả 2

tình yêu và hạnh phúc sẽ không nuôi được nếu không có sự phối hợp giữa 2 người.💗💗

Thảo Nguyễn

Advertisements
Featured
Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, ❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧, Tự Sáng Tác, wordpress, Đoản Văn

❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧

❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧

Tác giả: Tử du (Fb)

Designer: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)

Giới Thiệu :

Cô thích anh từ ngày cấp hai, vì anh mà cố gắng thi đậu vào trường cấp ba anh đang học. Một năm xa cách không khiến tình cảm của cô phai nhạt mà càng khiến nó sâu đậm hơn, thôi thúc cô phải bày tỏ tình cảm chứ không phải là đứng ở một góc âm thầm dõi theo anh.
Anh là hội viên của câu lạc bộ mỹ thuật nên cô cũng xin vào, cô tin chỉ cần cố gắng nhất định anh sẽ thích cô. Từ hôm đó cô quyết định dùng tuyệt chiêu ” mặt dày thần chưởng ” để theo đuổi anh , anh đi hướng đông cô nhất định không đi hướng tây, chỉ cần nơi nào có anh thì nơi đó có cô…..

 

Featured
Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, Tự Sáng Tác, wordpress, Đoản Văn

💗Cái Cớ Ðể Yêu Em💗

💗Cái Cớ Ðể Yêu Em💗

Tác Giả: Cố Tư Khả (FB)

Desiger: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)


Ngày đó , lần đầu tiên gặp anh trái tim cô liền vang lên từng hồi thổn thức . Từng cử chỉ dịu dàng , từng lời nói êm ái từng chút … từng chút một đi sâu vào trái tim cô . Cô , lần đầu tiên biết thế nào là yêu là nhung là nhớ 1 người .

Ngày ngày trôi qua , trong cô duy chỉ tồn tại 1 ước mơ đơn giản chính là được trông thấy anh mỗi ngày , dù bản thân chỉ có thể đứng từ xa để ngắm nhìn anh .

Rồi đến 1 ngày ….

Đương lúc chuông reo , cô đứng dậy , sắp xếp tập vở cất vào cặp , thì anh từ ngoài ào ào chạy tới chỗ cô , đập bàn , gào lên :

-” Mặc Lưu Tuyết , e cư nhiên dám ngoại tình ngay trước mắt tôi ?”

Cô nhìn anh một cách ngờ nghệch . Anh nói gì cơ ?Ngoại tình ? Cô ngoại tình khi nào a~~~ sao ngay cả cô cũng ko biết vậy ?

Nhìn ánh mắt ngây ngô của cô , cơn tức giận ko bk vì sao dần dần xẹp xuống nhưng anh vẫn gắt gỏng gằn từng chữ từng chữ một nói với cô :

-” Mặc Lưu Tuyết , em nghe cho rõ đây . Em là của tôi , là của Lâm Tố Viễn này . Tôi nói cho em biết , em đừng bao giờ nghĩ đến chuyện ngoại tình vì tôi tuyệt đối sẽ không cho phép điều đó xảy ra . Hiện tại , ngay lúc này , tôi cho e 2 lựa chọn , 1 là làm bạn gái tôi và tôi sẽ để em toàn thây trở về nhà còn 2 là em sẽ bị đám con gái ở đây đè chết . Tôi cho em 1 phút suy nghĩ . Nhớ , phải suy nghĩ thật kĩ đấy !”

Đối mặt với sự bá đạo của anh , cô liền dở khóc dở cười , gật đầu đáp ứng .

Rồi kể từ đó trở đi , dù cho cô đi đâu ở đâu thì anh đều sẽ ở đó hỏi ra thì anh nói rằng :

-” Em đừng bao giờ nghĩ tới việc ngoại tình ở sau lưng tôi !”

Featured
Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, Tự Sáng Tác, wordpress, Đoản Văn

🍀Ðịnh Mệnh Vốn Không Cho Ta Ðược Bên Nhau🍀

🍀Định Mệnh Vốn Không Cho Ta Được Bên Nhau🍀Ð

Tác Giả: Cố Tư Khả (Fb)

Desdesigner: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)


Dưới cơn mưa chiều rả rích , giữa dòng người tấp nập qua lại , tôi đứng đó , trên con phố nhỏ , mặc cho từng hạt mưa lạnh lẽo táp vào người … thi thoảng có 1 vài ánh mắt nhìn tôi … hiếu kỳ xen lẫn thương hại …

Mưa rơi mỗi lúc mỗi một nặng hạt hơn và tôi vẫn cứ như vậy … đứng đó chờ đợi anh …

1 tiếng …

2 tiếng …

5 tiếng …

Suốt 5 tiếng đồng hồ … đứng dưới trời mưa … chưa hề 1 lần di chuyển …

Mặc dù biết … anh sẽ không tới … nhưng nơi nào đó trong tôi … vẫn không ngừng dấy lên từng chút hy vọng mong manh … biết đâu , anh sẽ đến …

Nhưng rồi cuối cùng … hy vọng ấy … cũng đã vỡ tan … anh đã không đến … ừ , thì anh không đến … ừ , thì anh đã từ chối tình cảm này của tôi …

Mệt mỏi … lê chân bước từng bước … một cách vô vọng … không định hướng … không mục tiêu … liêu xiêu thân mình … bước về phía trước ….

Ngay khi thân ảnh cô hòa lẫn vào dòng người tấp nập … thì phía sau … người nào đó rốt cuộc cũng không chịu được … đồng thời ngã quỵ … nước mắt tuôn rơi … trái tim … đau đến khôn cùng …

-” Vĩ Nhạc … xin lỗi … xin lỗi em … xin em … hãy quên anh đi … và … sống thật hạnh phúc … Vĩ Nhạc … anh … yêu … em “

5 năm sau .

-” Kiến Khang … vì sao … vì sao không nói cho e biết … vì sao lại để em nghĩ rằng … anh không yêu em … Kiến Khang … vì sao …. vì sao vậy ? “

Ôm lấy bia mộ của anh , cô khóc nấc lên từng cơn …

Ngày hôm qua , khi trở về nước … nếu không phải do Vĩ Đình nói cho cô biết … thì có lẽ … giờ đây … ngay cả việc anh chết đi … cô cũng chẳng biết nữa là …

Vĩ Đình nói … anh đã yêu cô … yêu từ rất lâu rồi …

Vĩ Đình nói … người luôn âm thầm giúp đỡ gia đình cô … chính là anh …

Vĩ Đình nói … người năm đó hiến thận cho cô … là anh …

Vĩ Đình nói … ngày đó anh đã đến … nhưng lại không dám gặp cô … bởi vì lúc đó anh biết được … mình bị ung thư không thể sống được bao lâu …

Tất cả mọi thứ về anh , đều là do Vĩ Đình nói với cô … cô … ngay từ đầu … đều chẳng biết một chút gì về anh cả …

Người yêu cô nhiều nhất … là anh

Người hi sinh vì cô nhiều nhất … cũng là anh

Vậy mà … cô ngay cả một chút cũng chẳng biết … vẫn luôn hận anh suốt 5 năm qua …

Trong khoảng 2 năm cô rời đi … anh đã gọi cho cô rất nhiều lần …. nhưng cô không bắt máy … và rồi khi ấy … cũng là lúc anh ra đi … rời xa cô mãi mãi …

Featured
Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, Tự Sáng Tác, wordpress, Đoản Văn

🍁Vô Tâm hay Hữu Tâm ?🍁

#Đoản_Văn🍁Vô Tâm hay Hữu Tâm ?🍁
Tác giả: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)
——————————————
Tôi tên là Nguyệt Thiên Vũ, mẹ tôi nói, tên này có vì tôi sinh ra trong đêm mưa, ánh trăng lúc đó rất tròn. Nhưng tôi lại không thích nó, vì tôi cảm thấy cuộc đời tôi tối tăm như tên của mình vậy….. Vì sao ư ?..
Tôi 5 tuổi, ba mẹ tôi mất đi vì tai nạn để lại mình tôi… tôi sống với ngoại …15 tuổi ngoại tôi cũng rời đi.. và 17 tuổi tôi gặp anh…
Anh là thầy tôi.. anh 29 tuổi, anh đối với tôi rất tốt, anh quan tâm, lo lắng, chăm sóc… Trời mưa anh sẳn sàng nhường ô của mình cho tôi, sinh nhật mà đến tôi cũng không nhớ, nhưng anh nhớ….
Tôi ngỡ,.. có khi nào thầy thích mình không ? có không ?… Tôi biết là không! Vì sao ư ? vì anh biết hoàn cảnh gia đình tôi, anh thương hại , anh tội nghiệp cho cô học trò bất hạnh thôi.
Cũng tốt mà, cũng có người vì tôi mà xót không phải sao ? vậy cũng hạnh phúc mà… 
Nhưng, 1 đêm nọ, anh kèm tôi tại nhà, anh nhìn tôi rồi … anh hôn tôi . Rồi anh cười với tôi, anh không nói gì. 
Sau khi anh về, tôi vỡ òa trong hạnh phúc, thì ra… anh cũng thích tôi, đúng không ?
Sau hôm đó tôi và anh vẫn như lúc trước thầy – trò, như đêm đó không hề có chuyện gì xảy ra..
Tôi an ủi mình, bởi vì mình còn nhỏ, anh lại là thầy, nếu mọi người biết sẽ nghĩ anh dụ dỗ mình, và mình cũng sẽ bị mọi người cười.. anh đang lo lắng cho mình… đúng không ?
Nhưng 1 lần tôi vô tình nhặt được 1 tấm ảnh sờn cũ của anh, trên hình là 1 cô gái có khuôn mặt giống tôi 7 phần đang tựa vào vai anh… Người bên cạnh nói với tôi, đó là vợ của anh đã mất do bệnh. Chủ của âm thanh đó là ai tôi cũng không biết nữa.. Tôi đưa ảnh cho người đó để người đó em đi đưa lại anh…
Tôi về nhà, tôi lại an ũi mình, thế thân thì sao, cũng hạnh phúc mà… đúng không ?
Thời gian thoáng qua.
Tôi 20 tuổi, tôi và anh kết hôn. Tôi hạnh phúc đúng không ? đúng ! người bên cạnh anh là tôi mà, anh yêu người đó.., nhưng sau này cũng sẽ yêu tôi đúng không ?
Tôi tự dối mình dối người mà thôi, tôi biết rõ tại sao anh rất ít khi kêu tên tôi, anh lúc nào cũng nhìn tôi rất ấm áp nhưng sao, tôi lại cảm giác như anh nhìn xuyên qua tôi vậy….Đêm tân hôn, sau khi mệt mỏi anh ôm tôi nhưng trong mơ anh lại gọi tên ai ?? cái tên xa lạ quá … nhưng tôi biết đó là ai mà … đúng không ??
1 ngày kia bác sĩ nói với tôi anh bị suy tim, cơ tim bị giãn lớn, cần ghép tim… nhưng trong thời gian ngắn tìm ra ai hiến tim chứ ? Có.. là tôi. 
Tôi nhìn anh đang hôn mê, vuốt ve khuôn mặt anh mỉm cười..
– “ Đến lúc anh phải nhớ đến em rồi… vĩnh viễn gọi tên em trong cơn mơ, đúng không? Em trả thù anh đó.. người vô tâm.. em tặng anh tâm của em, có phải anh sẽ hữu tâm không ? “
Tôi quay đi.. đến lúc rồi … 
“Thiên vũ ….”
Tôi khựng lại… anh vừa kêu tên tôi đúng không ? tôi không nghe nhầm … Tốt quá, thì ra anh vẫn nhớ tên tôi, vợ anh đúng không ? Đối với tôi như vậy đủ rồi. Tôi mỉm cười, bước tiếp…
Cô bước nhanh , không nhìn thấy.. giọt nước mắt lăn dài khỏi khóe mắt nhắm nghiền của người đàn ông .. đang nằm trên giường bệnh …
“Đừng đi…” 
“Thiên… Vũ … đừng ..”

Featured
Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, Tự Sáng Tác, wordpress, Đoản Văn

Lời Hứa Dưới Hoa Linh Lan

#Đoản Lời Hứa Dưới Hoa Linh Lan
Tác giả : MIU Tỷ (Thảo Nguyễn)

Thê loai : Tự sáng tác
🍂🍂🍂🍂🍂🍂🍂🍂🍂🍂🍂

Ngày tôi 17 tuổi anh 26, tôi nhào vào lòng anh nói:
– “Em thích anh, em cho phép anh có người yêu, nhưng không được cưới vợ, bởi vì em lớn sẽ giành anh về làm vợ của anh!”
Anh nhìn tôi mỉm cười ấm áp :
– “ Ngoan,anh chờ em lớn “.
Ấm áp đến tận linh hồn tôi, đúng vì cái ấm áp này làm tôi bất chấp tuổi tác để yêu anh.
Năm tôi 20 tuổi anh nhìn vào mắt tôi nói:
– “ Bây giờ anh mới lo là sẽ có người cướp mèo nhỏ của anh mất, em nhất định phải lớn nhanh 2 năm nữa em sẽ là vợ anh rồi .”
Khoảnh khắc đó, tôi hạnh phúc ôm anh thật chặt như ôm cả thế giới nhỏ trong tầm tay.
Nhưng vì sao? vì sao anh lại dám quên đi lời hứa đó, sao anh bỏ em rời đi, tại sao? Hôm nay là sinh nhật 22 tuổi của em rồi, không thấy váy cưới anh hứa, cũng không thấy anh, em đau em lạnh, em phải trách ai đây? Trách anh ? em chỉ biết hỏi :
– Sao anh không chờ em ?

Không một tiếng trả lời, trả lời tôi chỉ là tiếng gió và hương hoa, tôi nhìn ngôi mộ xung quanh rất nhiều hoa linh lan mỉm cười, nước mắt rơi:
– Nhưng không sao, em sẽ chờ anh, ở nơi này mãi đợi anh.

Nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy anh của 6 năm trước, đứng dưới vườn linh lan, mỉm cười với tôi. 
———————-
Hôm nay cũng như cũ tôi lại hỏi anh:
– Anh à, anh hứa sẽ chờ em.. nhưng sao cuối cùng em là người chờ, chờ anh lâu đến vậy, anh biết không tóc em đã bạc rồi.

Trên đời này có 1 loại phản bội thất hứa nhưng không thể oán cũng không thể trách. Chỉ có thể chấp nhận.
#Còn_Tiếp ( nếu mọi người muốn HE ta sẽ viết thêm )

Featured
Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, Sống Lại Làm Thiên Tài Tiên Ma, wordpress

♥♥♥♥ Sống Lại Làm Thiên Tài Ma Tiên ♥♥♥♥

Tác Gỉa  : Tiểu Thuyết Tươi Mát

Editor     : MiU Tỷ

Beta: Dạ

Thể Loại : Xuyên Không , Trọng sinh , Huyền huyễn, Dị Giới, Nữ Cường, Sạch…

♠ Văn Án ♠

Nàng, Vân Tiểu Tuyết chết ngoài ý muốn, linh hồn kí sinh lên người đứa bé mới  sinh  tên Vân Tuyết.

Mở ra một truyền kì.

♠  Spoil   ♠

Linh hồn nàng mạnh mẽ ở lại, trong lúc vô tình mở ra không gian linh khí chứa đựng bên trong vòng  tay, lấy được không gian. Nàng trồng thảo dược, bày binh bố trận pháp, luyện đan luyện khí.

Bánh răng vận mệnh bắt đầu xoay, vương giả có mạnh thì cũng không cách nào đóng lại, hết thảy đều  đã trở thành số mệnh.

♣♣♣~~~♣♣♣~~~♣♣♣~~~♣♣♣

Nàng toàn thân y phục trắng một bụng phúc hắc phóng khoáng tự nhiên, đi lên núi, xuống đại lục. Hào  quang của nàng phát ra rực rỡ đến chói mắt, khiến vô số nam nữ điên cuồng vì nàng ghen tỵ vì nàng.  Nàng đã bất chấp mọi thứ ở kiếp trước, kiếp này nàng nhất định sẽ lại đạp đỉnh phong,  bảo hộ được người thân.

♣♣♣~~~♣♣♣~~~♣♣♣~~~♣♣♣

Ai nói tiểu hài tử không thể ngăn địch? Ai nói nữ tử không bằng nam nhân ? Nàng là Ma, cũng là Tiên.  Nàng muốn cứu người chỉ cần dùng một ý nghĩ.

♣♣♣~~~♣♣♣~~~♣♣♣~~~♣♣♣

Miệng nàng cười nhạt, nhấc lên một đại lục, nhấc lên một mảnh bão táp. Đứng giữa nơi tinh phong huyết  vũ này, xem nàng như thế nào trở thành Cường Giả !

Đôi lời Editor

Ấy  dza ~~~ thật ra ta đã ém 5 đoạn ngắn a~~~ nhưng mà ta thấy tác giả spoil 5 đoạn ngắn vậy con chi là hấp dẫn đây a~~. ♥♥ nên ta ém, văn án ta chém ..á hí hí ^^

Spoil : Nữ chính vừa xuyên đến là tận mắt chứng kiến cả gia tộc bị …….. mời các bạn đón đọc nhé.. ^3^ hí hí….

   ~~~ ♣     MỤC LỤC     ♣~~~ 

 ♠  QUYỂN 1♠   

 ♥1    ♥2   ♥3    ♥4    ♥5    ♥6    ♥7    ♥8    ♥9   ♥10   11♥    12♥    ♥13    ♥14    ♥15     ♥16    ♥17    ♥18  ♥19    ♥20    ♥21    ♥22    ♥23    ♥24    ♥25    ♥26    ♥27    ♥28    ♥29    ♥30    ♥31    ♥32    ♥33    ♥34    ♥35    ♥36    ♥37    ♥38    ♥39    ♥40    ♥41    ♥42    ♥43    ♥44    ♥45    ♥46    ♥47    ♥48    ♥49    ♥50    ♥51    ♥52    ♥53    ♥54    ♥55    ♥56    ♥57    ♥58    ♥59    ♥60    ♥61    ♥62    ♥63    ♥64    ♥65    ♥66      ♥67    ♥68    ♥69    ♥70

♠  QUYỂN 2

  ♥71    ♥72    ♥73    ♥74    ♥75    ♥76    ♥77    ♥78    ♥79    ♥80    ♥81    ♥82    ♥83    84    ♥85    ♥86    ♥87    ♥88    ♥89    ♥90    ♥91    ♥92    ♥93    ♥94    ♥95    ♥96    ♥97    ♥98    ♥99    ♥100  ♥101  ♥102  ♥103  ♥104  ♥105  ♥106   ♥107  ♥108  ♥109  ♥110  ♥111   ♥112  ♥113  ♥114   ♥115   ♥116  ♥117  ♥118  ♥119  ♥120  ♥121  ♥122  ♥123   ♥124  ♥125  ♥126  ♥127  ♥128  ♥129  ♥3-  ♥131  ♥132  ♥133  ♥134  ♥135  ♥136  ♥Đại Kết Cục♥ 

❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧Chương 3

21369380_486937261669004_8581042395173922163_n

❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧Chương 3

Tác giả: Tử du (Fb)

Designer: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)


” Cô hữu tình – anh vô tình “
 
Đã một thời gian dài cô không gặp anh, tâm tình chẳng những không tốt lên mà còn tệ hơn rất nhiều. Cô thừa nhận cô rất không kiên trì, tình yêu khiến con tim ta rối loạn. Nỗi nhớ anh chẳng vơi đi mà mỗi ngày qua nó lại lớn hơn một chút, có những khi thấy anh đi một mình ở hành lang cô muốn chạy lại hỏi xem, anh giờ ra sao? nhưng lý trí khiến cô nhớ về quãng thời gian dài theo đuổi anh, khiến cô cay đắng nhận ra bản thân nên từ bỏ , cô vội vàng đi hướng khác.
 
Sau khi không còn theo đuổi anh. Tình cảm của cô và Thiệu Phong ngày càng tốt lên, là anh em hoạn nạn có nhau. Cô không ngốc nên cô biết Thiệu Phong thích mình, chỉ là cô không thể đáp lại bởi cô vẫn yêu người đó . Thiệu Phong là chàng trai tốt, sáng sớm anh sẽ tới đón cô đi học , cùng cô đi ăn , dẫn cô đi chơi, dạy cô làm bài tập,….chăm sóc cho cô từng chút một. Chỉ tiếc là hai người không gặp nhau sớm hơn.
 
Buổi chiều cô cùng Thiệu Phong vào một quán ăn vặt ở gần trường, đang ăn vui vẻ thì bất ngờ anh và chị Lam Hy bước vào , càng bất ngờ hơn là họ đang đi về phía cô :
– ” A…Vy , Phong hai em cũng ở đây hả ? Ngồi chung nhé ”
 
Chị ta kéo ghế ngồi cạnh Thiệu Phong còn anh thì ngồi cạnh cô , trái tim nhỏ bé trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài . Vừa muốn nhìn anh một chút nhưng lại không rời mắt được anh , cả buổi ăn thấy anh ân cần chăm sóc chị ta, từng chút một, mà lòng cô khó chịu vô cùng.. nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên ăn như bình thường . Hai người họ hợp nhau như thế, có thể hiểu người kia nghĩ gì , cô từng ước đối với mình anh cũng như vậy. Tuy tự dặn lòng không yêu anh nữa , nhưng trái tim ghen tuông không ngăn được lý trí can thiệp.
 
– ” Em và Thiệu Phong yêu nhau sao ?”
Lam Hy cười híp mắt , khuôn mặt sáng ngời tò mò. Câu hỏi đã kéo cô thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, nghiêm túc suy ngẫm về câu hỏi của chị ta. Bỗng.. một ý nghĩ nảy lên trong lòng cô, nếu nói ” phải ” liệu anh có tin ? Nhìn khuôn mặt anh lạnh tanh như mọi chuyện không liên quan đến mình, trái tim cô cũng vì vậy mà lạnh theo vài phần , anh vốn không yêu cô.. nên dù nói có hay không vốn chẳng ảnh hưởng gì . Cô không trả lời chỉ mỉm cười nhẹ :
– Chị nghĩ chúng em là thế nào thì là thế ấy.
Lam Hy vội vàng xua tay :
– ” Chị không có ý gì đâu, chị ……”
Không chờ chị ta nói dứt câu anh lạnh lùng liếc cô một cái:
– ” Hy , chị không cần giải thích với người không biết điều”.
” Không biết điều ? ” , cứ cho là vậy đi cô chẳng buồn giải
thích, cái đáng nói chính là ánh nhìn ghét bỏ của anh lúc nãy, cô thấy chứ …nhưng thấy rồi thì làm gì ? Không khí mỗi lúc một nặng nề hơn, cô mệt mỏi đứng lên :
– ” Em xin phép về trước .”
 
Cô cứ nghĩ mình sẽ khóc nhưng không phải vậy, tại sao phải khóc chứ. Cô vốn biết từ đầu anh đã thích chị ấy nhưng bản thân vẫn mù quáng theo đuổi, ngu ngốc thật. Cô từ bỏ nhưng vẫn muốn giữ lại cho anh chút ấn tượng tốt ai ngờ càng ngày càng khiến anh chán ghét hơn.
——————————–
Tối đó Thiệu Phong đã tới nhà tìm cô nói chuyện, hai ngồi ở xích đu trong công viên gần nhà cô :
– ” Vy chuyện chiều nay em đừng để bụng, Khánh Minh chỉ là … ” Anh nói nữa chừng rồi im lặng.
– ” Em không sao, có gì to tát đâu chỉ là một câu nói thôi .” Cô cười đáp lời , nụ cười đó muôn phần giả tạo. Nhưng không cười thì cô biết làm gì ?
 
– ” Vy, em biết anh thích em không ?” Thiệu Phong vốn là người vui vẻ nhưng giờ đây anh mang vẻ rất nghiêm túc , nắm chặt tay cô .
 
Sao cô lại không biết chứ, chỉ là cô lười nghĩ xem tại sao anh lại thích cô. Giờ anh đã thẳng thắn thì cô cũng nên nói rõ, cứ để anh hy vọng càng khiến anh thất vọng hơn mà thôi.
– ” Em biết ”
– ” Anh trước đây thấy em rất ngốc, nhưng khi thấy em chân thành theo đuổi Minh , anh lại ngưỡng mộ cậu ấy. Dù cậu ấy thế nào em vẫn kiên trì, cô gái tốt như em rất đáng trân trọng .”
Cô yên lặng không trả lời vì không biết phải nói gì, còn là vì cảm thấy hổ thẹn thật thật ra bản thân cô cũng không tốt đến mức như vậy .
– ” Anh biết bây giờ có lẽ chưa phải lúc nhưng ….Vy, anh thật lòng rất thích em !”
Anh lại nói tiếp :
– ” Thật ra em không cần trả lời ngay, giờ anh biết em chưa thích anh nhưng em chỉ cần đem hết tình cảm dành cho Khánh Minh đổi sang cho anh, như vậy là được rồi.”
Cô im lặng khẽ gật đầu , thật lòng cũng rất phân vân .
 
– ” Một tuần nhé, em cứ suy nghĩ đi .” Thiệu Phong cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô rồi nắm tay đưa cô về .
Lúc ấy cô đã rất muốn đẩy anh ấy ra nhưng nụ hôn của anh rất nhanh, đến mức khi cô có phản ứng thì đã về đến cửa nhà .
Cô và Thiệu Phong đều không biết ở một góc không xa Khánh Minh đã nghe không xót câu nào trong cuộc trò chuyện của hai người.

❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧Chương 2

21369380_486937261669004_8581042395173922163_n

❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧Chương 2

Tác Giả: Tử Du (Fb)

Desinger: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)


Cô thích anh ,vì anh, có thể làm tất cả thậm chí là bỏ cả danh dự của bản thân, nhưng cô lúc này ngồi suy nghĩ về gần 1 năm qua lòng tự trọng khiến cô nhận ra những việc mình đã làm là hết sức mất mặt và không được phép tiếp tục.

Cô thấy ngoài kia người mù quáng vì yêu như cô không ít nhưng chỉ sau một lời xua đuổi có thể quyết tâm từ bỏ như cô quả là rất ít, giây phút này cô cảm thấy tự hào hơn chút ít nhưng vẫn không đủ làm vơi đi đau khổ trong lòng. Sau một đêm cô đã nghĩ thông được 2 việc , thứ nhất người ta không thích mình dù cố gắng thế nào thì vẫn là không thích mình, thứ hai dù yêu đến đâu vẫn phải giữ tự trọng và tôn nghiêm. Bản thân cô tuy đem tự trọng quẳng đi để mặt dày theo đuổi anh nhưng đó là vì anh không nói lời tổn thương tự trọng cũng như ghét bỏ cô nên cô mới thích anh, giờ đây anh nói lời tổn thương cô khiến chút tôn nghiêm cuối cùng trong cô nổi dậy giữ cho bản thân không được tiếp tục.

Sau khi nghĩ thông những việc này cô vẫn vậy chỉ là không bám theo anh, làm đúng lời anh ” không để anh gặp lại ” . Nhờ bạn nộp đơn rời nhóm mỹ thuật, lớp cô và anh học chung thể dục thì cô không bỏ tiết cũng là anh đầu sân cô cuối sân , cô thà nhịn đói cũng không xuống căn tin vì anh ở đó , …..chỉ cần có anh cô sẽ không tới. Hôm ấy đang đi về thì tóc cô mắc vào cánh cửa , vừa lúc đó anh cùng Thiệu Phong đi đến .

– “Vy em sao đứng giữa đường vậy ?” Thiệu Phong mỉm cười

– “Tóc em bị mắc .” Cô hơi ngoái đầu thì thấy anh cũng đứng cạnh , tim cô nhói lên một nhịp .

Cô cứ nghĩ mình không thích anh nữa nhưng chỉ là cô nghĩ vậy, thấy anh tim cô vẫn rung động. Thiệu Phong ngó nghiêng một hồi rồi phát hiện tóc cô bị mắc vào cây đinh. Chưa kịp giúp cô đã thấy anh đưa tay toan gỡ ra.

-” Đứng yên .” Giọng anh vang lên trên đỉnh đầu khiến tim cô loạn nhịp.

“- Không cần đâu .” Cô hốt hoảng đưa tay kéo tóc mình, rồi vội vàng bỏ chạy . ——————————–

Cả anh và Thiệu Phong đều bất ngờ về hành động của cô , anh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của cô cho tới khi biến mất.

-“‘ Em ấy sao vậy chứ ?” Khánh Phong lẩm bẩm

-” Chỉ đang làm theo lời cậu thôi. “Thiệu Phong bất lực thở dài, tay cầm vài sợi tóc của cô còn xót lại trên cây đinh

. – “Lúc đó tớ tức nên ….” Anh chưa kịp nói hết câu Thiệu Phong đã lên tiếng.

-” Em ấy mặt dày theo đuổi cậu đã mất mặt lắm rồi, giờ bị cậu đuổi đi em ấy cư xử vậy là dễ hiểu. “

-” Hừ …em ấy nói thích tớ dễ dàng như vậy cậu nghĩ tớ tin sao, không dứt khoát vậy sao em ấy từ bỏ .” Đối với anh thích một người là phải trân trọng người đó, chứ không phải ngày nào cũng nói thích anh một cách hời hợt như vậy.

-” Vy thích cậu thì tỏ tình thôi, còn hơn cậu thích chị Lam Hy 2 năm mà không Dám nói. Cậu nói cậu không thích em ấy, vậy sao từ đầu không nói thẳng ra mà để Vy theo đuổi 1 năm ? “

Thiệu Phong giọng lộ rõ tức giận Khánh Minh hơi bất ngờ trước thái độ của bạn , cũng suy nghĩ lại về thời gian qua….bỗng hiểu ra vấn đề, Thiệu Phong thích Vy Vy. Anh trước sau luôn cho rằng bản thân thích Lam Hy nhưng khi nghe Thiệu Phong nói rõ ràng như vậy anh lại có chút không vui, không cam lòng.

-“Dù gì cậu cũng không thích em ấy nên tớ cũng không ngại nói thẳng, tớ thích Vy nhưng em ấy theo đuổi cậu nên tớ không muốn nói. Từ giờ tớ có thể công khai theo đuổi em ấy!.”

Thiệu Phong đi đã lâu nhưng Khánh Minh vẫn đứng đó thẩn thờ nghĩ về lời Thiệu Phong vừa nói . Đúng anh không thích cô thì tại sao phải níu kéo, đáng ra anh nên nói rõ từ đầu nhưng sao giờ lòng anh lại khó chịu. Người anh thích là Lam Hy không phải Vy Vy ….mãi mãi là Lam Hy

❧Ðàn Anh Lớp Lớn❧Chương 1

Tác giả: Tử du (Fb)

Designer: MiU Tỷ (Thảo Nguyễn)


21369380_486937261669004_8581042395173922163_n

Chương 1:

Cô thích anh từ ngày cấp hai, vì anh mà cố gắng thi đậu vào trường cấp ba anh đang học. Một năm xa cách không khiến tình cảm của cô phai nhạt mà càng khiến nó sâu đậm hơn, thôi thúc cô phải bày tỏ tình cảm chứ không phải là đứng ở một góc âm thầm dõi theo anh.
Anh là hội viên của câu lạc bộ mỹ thuật nên cô cũng xin vào, cô tin chỉ cần cố gắng nhất định anh sẽ thích cô. Từ hôm đó cô quyết định dùng tuyệt chiêu ” mặt dày thần chưởng ” để theo đuổi anh , anh đi hướng đông cô nhất định không đi hướng tây, chỉ cần nơi nào có anh thì nơi đó có cô..
Bám theo anh ngày đêm là vậy nhưng ánh mắt anh vốn không hướng về phía cô , cô biết chứ vì chỉ cần là nơi chị ấy đến anh cũng sẽ ở đó. Buồn cười là cô thích anh ai cũng biết nhưng anh thích chị ấy lại chỉ mình cô biết. Anh nói thích con gái tóc ngắn vì chị ấy tóc ngắn, cô biết nhưng vẫn cố chấp cắt đi mái tóc dài của mình. Anh nói thích con gái nấu ăn ngon vì chị ấy nấu ăn giỏi, cô biết nhưng vẫn cố gắng tập nấu . Anh nói thích con gái hát hay vì chị ấy là đội trưởng đội văn nghệ của trường, cô biết nhưng vẫn cố tập hát dù không có năng khiếu. Chỉ cần là anh thích cô nhất định sẽ làm ….
Như một thói quen sáng nào cô cũng chạy sang lớp chào anh kèm theo câu nói ” Em thích anh, anh cho em quen nhé ” , anh chỉ nói không rồi lại tiếp tục nói chuyện với bạn bè . Tuy đã quen nhưng lần nào tim cô cũng rất đau, lòng ngập tràn thất vọng mặc dù vậy vẫn luôn mỉm cười với anh, anh không thích cô cũng không sao chỉ cần anh biết rằng cô thích anh …rất thích anh là được rồi. Những lúc như vậy chỉ có bạn thân của anh Thiệu Phong cười nhìn cô nói :” nó không yêu em đâu, thôi thì em yêu anh đi “, cô chỉ biết cười vì cho rằng Thiệu Phong đùa cô. Anh là một chàng trai rất tốt , tuy cô hay bám theo làm phiền nhưng anh không bao giờ xua đuổi cô càng không nặng lời với cô, chứng tỏ anh vẫn cho cô cơ hội. 
Lần đó ở CLB cô thấy tập vẽ của anh ở trên bàn nên tò mò , tập vẽ này anh vốn cất rất kỹ không cho ai xem nên cô càng muốn biết nó vẽ gì . Cô nhẹ nhàng lật từng trang mà tim thắt lại, lòng đau đến vô cùng , tất cả tranh đều vẽ chị ấy khi cười , khi suy nghĩ, khi buồn…..tất cả đều được anh vẽ lại , bên dưới còn ghi rõ ” người con gái tôi yêu “. Cô thất thần lật từng trang mà không biết anh đang đứng trước mặt mình đầy tức giận:
– Lâm Vy Vy em đang làm cái gì vậy ? Ánh mắt anh sắc lạnh lia qua cô , nhanh chóng lấy lại cuốn vẽ trong tay cô. Cô vô hồn nhìn anh đang căm phẫn, trái tim này muốn vỡ vụn ra rồi lại giật mình luống cuống giải thích.
– Em …Em chỉ tò mò chút thôi, em không cố tình đâu ! Cô xua tay giải thích, nước mắt bất giác chảy dài trên gò má. Vừa lúc ấy Lam Hy và Thiệu Phong bước vào.
– Không cố ý ? Vậy ban nãy em cầm làm gì ? 
– Em …em…xin lỗi .Cô hốt hoảng không biết giải thích thế nào nên khóc nấc lên, nước mắt ướt đẫm trên khuôn mặt khiến cô trở nên đáng thương hơn bao giờ hết.
– Biến ngay, từ nay đừng để tôi gặp lại em.
Cô như người mất hồn ánh mắt hốt hoảng nhìn anh, là anh đuổi cô ? Anh ghét cô rồi ? Cô biết làm sao đây, càng cố gắng anh càng ghét cô. Riêng tư của anh cô không giám xâm phạm nhưng cô chỉ là tò mò, nếu biết anh vẽ chị ấy cô sẽ không xem . 
– Sao cậu nặng lời vậy ? Chỉ là quyển vẽ thôi mà . Thiệu Phong nhíu mày nhìn anh, lên tiếng bất bình thay cô .
– Đúng đây Khánh Minh . Lam Hy cũng lên tiếng bênh vực cô .
Cố nén đau thương cô ngước mắt nhìn anh,khẽ nói :
– Em xin lỗi, từ nay sẽ không làm phiền anh nữa. Nói xong cô quay người chạy đi thật nhanh, vừa khóc nức nở. Chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ từ bỏ nhưng giây phút này cô nhận ra mình nên rời xa anh, cô chợt cảm thấy lòng tự trọng không cho phép mình theo đuổi anh thêm nữa , tổn thương như vậy là quá đủ rồi.

Posted in ♥TRANG CHỦ ♥, Sống Lại Làm Thiên Tài Tiên Ma, wordpress

♥♥ Sống Lại Làm Thiên Tài Ma Tiên ♥♥Chương 1

Chương 1 : Xuyên Qua

Phía trước có một cô bé chạy đến, đôi mắt trong suốt sáng ngời, mày liễu cong cong, lông mi thật dài hơi rung động, làn da trắng nõn không tỳ vết lộ ra nhàn nhạt phấn hồng, tiếng cười như chuông bạc từ cửa thôn truyền đến.

Tâm Cô tức giận đứng nhìn cô bé đang cười vui vẻ chạy đến trước mặt, nói : “Tiểu Tuyết con lại chạy ra ngoài, cô cô đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không thể ra khỏi thôn ngày, con lại không nghe?”

Vân Tuyết lung lay tay Tâm Cô, vẻ mặt lấy lòng: “Cô cô Tiểu Tuyết đã biết, sẽ không có lần sau.”

Tâm Cô cũng không có cách  nào với Vân Tuyết, yêu thương sờ sờ đầu Vân Tuyết, chỉ có thể nói lại lần nữa : ” Tiểu Tuyết là hiểu chuyện  nhất  rồi, chưa bao giờ khiến cho cô cô phải lo lắng. Thế nhưng con đừng quên chúng ta ở bên ngoài có kẻ thù, nếu như con có chuyện gì, ta nhất định sẽ làm …mẹ con thất vọng.”

Không ai chú ý dưới hai mắt Vân Tuyết hiện lên một tia sáng  tàn  nhẫn, Vân Tuyết không thể làm gì khác hơn là ngẩng  đầu  lần nữa bảo đảm nói :”Cô cô Tiểu Tuyết đã biết,  sẽ không có lần sau. Con ra ngoài chỉ muốn rèn luyện thân thể một chút, về sau con đi ở gần đây, sẽ không đi xa.”

Nói xong không đợi Tâm Cô phản ứng kịp, Vân Tuyết bỏ chạy vào phòng, bình tĩnh bỏ xuống tâm trạng, ngồi ở trên giường tiến vào trạng thái tu luyện.

Nhìn Vân Tuyết chạy đi, Tâm Cô chỉ có thể thở dài trong lòng, có phải nàng đã cho Vân Tuyết quá nhiều áp lực hay không, con bé chỉ mới có 10 tuổi ! Nhưng nàng cho đến chết cũng không quên được một màn biển lửa.

Ngày đó. Vân phủ Lạc Vân hỏa hoạn khắp bầu trời. Khói đen, lửa đỏ xông thẳng, đem cả một bầu trời nhộm thành màu đen. Ngoài cửa nhiều người hô to mau mau cứu hỏa, mà trong phòng, Vân quốc công chúa Trần Đình đem Vân Tuyết ôm đến trước mặt nha hoàn thân cận nhất nói : “Tâm Nhi, ta đem Tiểu Tuyết giao cho muội, muội và Tiểu Tuyết tìm một chỗ sống cuộc sống thoải mái, ngàn vạn lần không nên trở về báo thù, chỉ cần  Tiểu Tuyết bình an là tốt rồi, ta chỉ muốn con bé sống thật hạnh phúc.”

Trần Đình nước mắt rơi không ngừng, ánh mắt luôn nhìn đứa bé trong ngực không muốn dời đi, trên mặt tất cả đều là tuyệt vọng cùng bi thương, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Tuyết nói: “Tiểu Tuyết mẹ có lỗi với con, mẹ không thể nào chăm sóc cho con được, con nhất định phải sống thật tốt. ”

Vân Tuyết ở trong ngực cắn ngón tay, nhìn vào đứa trẻ mũm mĩm, ngây thơ hồn nhiên như vậy, một chút cũng không phát hiện nguy hiểm đang đến gần.

Tâm Nhi đứng ở một bên ánh mắt đau nhói, vì sao mới tháng trước một nhà hạnh phúc, lại biến thành như vậy. Là vì công chúa gả đi, được cho của hồi môn là vòng tay cao quý sao ? Ở trong mắt công chúa đây bất quá là một vật để tưởng niệm nương nương mà thôi. Thế nhưng đương kim hoàng thượng vị ca ca cùng cha khác mẹ của công chúa này, để có được nó phải khiến một nhà 3 người của công chúa chết. Bởi vì … như vậy sẽ không còn ai biết vòng tay chứa bí mật gì bên trong.

Trần Đình hôn Vân Tuyết trong ngực hôn một cái, ngẩng đầu lấy tay chỉ về hướng mật đạo nói: “Sắp không còn kịp rồi, nhanh từ mật đạo rời đi, nơi này dẫn đến ngoài thành, còn có túi này đựng một chút quần áo cùng kim tệ đủ cho các ngươi sinh hoạt một thời gian dài, về sau muội chính là mẹ ruột của Tiểu Tuyết. Không nên để cho con bé biết về sự hiện hữu của chúng ta… .”

Tâm Nhi khóc chết cũng không chịu, nhìn công chúa nhà mình mà không khỏi lắc đầu khẩn cầu: ” Không được, tuyệt đối không được, công chúa muội ở lại, xin người cùng Tiểu Tuyết rời đi thôi, hai người không thể chết kẻ chết là ta, Tiểu Tuyết không có ta cũng không sao, nhưng không thể không có mẫu thân ! ”

Trần Đình thấy Tâm Nhi không muốn rời đi, không khỏi khẩn trương, giọng nói mang theo tàn nhẫn, uy hiếp quát: ” Nếu muội không muốn chúng ta toàn bộ chết ở nơi này thì mau chóng rời đi. Chỉ có ta chết mới đảm bảo an toàn cho muội và Tiểu Tuyết cùng nhau thoát ra ngoài. Mau rời đi, không còn kịp rồi, nếu muội không đi, ta sẽ chết ngay bây giờ, ở đây !”

Tâm Nhi nhìn Trần Đình dùng đao để ở cổ mà tâm quặn đau, không thể làm gì khác hơn là khóc rống, bằng lòng nói: ” được, muội đi, Tiểu Tuyết chính là con ruột của muội, muội sẽ cho nó hạnh phúc mà trưởng thành, đợi Tiểu Tuyết lớn lên muội sẽ nói rõ cho nó biết về thân thế của mình, còn việc báo thù đợi con bé lớn lên tự mình quyết định. ”

Trần Đình nhìn Tâm Nhi ôm Vân Tuyết rời đi, nước mắt rơi trên khuôn mặt nàng đẹp tựa hoa Lê, nàng nở nụ cười, vĩnh biệt Tiểu Tuyết, mẫu thân không thể ở bên cạnh chăm sóc con, phụ thân của con đang chờ ta, Vân Phàm ta đến rồi, chàng sẽ không trách ta chứ, ta không thể sống hết cả đời mà không có chàng, còn Tiểu Tuyết đã có Tâm Nhi chăm sóc tốt.

———————- ta ♥♥ là ♥♥ dãy ♥♥ phân ♥♥ cách————————

Thật ra việc này Vân Tuyết đã biết, trước khi xảy ra chuyện một ngày Vân Tuyết đã xuyên đến từ hiện đại.

Đi đến nơi này đã được 10 năm rồi. Cái thời không này cùng thế giới cũ không giống nhau. Nơi này có thường dân bách tính. Có số ít gia tộc tập luyện pháp thuật. Thế nhưng nơi này có một chút giống như trong tiểu thuyết là nói về đan dược.

Kiếp trước Vân Tuyết thích nhất chính là xem tiểu thuyết, biết những thứ gì mình cần và nhất định phải học được. Nói về đan dược, Vân Tuyết biết nếu như muốn báo thù thì bản thân phải tu luyện tốt, biết luyện đan, sau này chỗ tốt để dùng cũng không ít, nàng không tin cái gì gọi là tình tình bạn, chỉ tin tưởng vào lợi ích.

Nơi này đan dược sư có rất nhiều phân chia : Học đồ phân biệt có tổng cộng 9 bậc, học đồ luyện được 9 bậc sẽ trở thành sơ cấp đan dược sư, sơ cấp đan dược sư cũng được chia làm 9 bậc, trở thành trung đỉnh đan dược sư, ở trên trung đỉnh đan dược sư chính là cực cao đan dược sư và  {Đại đan sư}.

Bởi vì đan dược vốn lại ít, có rất nhiều đan dược đều là do mấy đời truyền xuống, cho nên ở chỗ này thân phận đan dược sư rất được tôn trọng. Phần lớn đều là sơ cấp đan dược sư, trung đỉnh đan dược sư chỉ có 6 người, cực cao đan dượcc sư đến nay chưa có nghe nói qua, còn lại {Đại đan sư} có chỉ là thần thoại.

Pháp sư so với đan dược sư còn muốn nhiều hơn. Giống như nhau chia học đồ làm 9 bậc.

Pháp sư chia làm cấp 1 pháp sư, cấp 2 đỉnh pháp sư, cấp 3 đỉnh pháp sư mãi đến cấp 9 đỉnh pháp sư. Mỗi cấp như vậy chia thành 9 bậc, còn trên cấp 9 thì như nhau không có ai đạt được. Nghe nói hiện tại chỉ có mấy người đạt được cấp 8 pháp sư, bất quá những người này đã cùng nhau lánh đời.

Giữa các pháp sư cũng có phân chia ra 5 hệ, theo thứ tự là kim mộc thủy hỏa thổ. Người có 1 hệ thì sẽ tu luyện nhanh hơn, nhưng mà người có nhiều hệ thì khi chiến đấu có điểm lợi thế và mạnh hơn so với người 1 hệ và những người khác một chút.  Thế nhưng người có nhiều hệ tu luyện sẽ phải khổ cực rất nhiều.

Đừng nhìn Vân Tuyết chỉ có 10 tuổi, nhưng nàng đã cấp 2 bậc 1 pháp sư, đan dược cũng đã là học đồ 9 bậc .

Vân Tuyết có thành tựu như bây giờ là nhờ có vòng tay linh khí, bên trong là không gian thời gian bất động. Có cái này không chỉ ăn gian được chỗ ở, còn có thể tu luyện tiến triển cực nhanh a ~~ ! Bất quá có ích như thế vẫn không được, không trải qua chiến đấu  với pháp sư cấp cao hơn một bậc hoặc bị đánh bại thì sẽ không tiến bộ. (♥♥chỗ này ta chém ♥♥)

Từ lúc Vân Tuyết biết cái vòng tay này là lập tức nhỏ máu nhận chủ rồi. Đây là xem tiểu thuyết nhiều mới biết được mà nhỏ máu vào hì hì.. . Trước đây đã có người từng nhỏ máu vào nhưng nó không mở ra, chẳng lẽ là Vân Tuyết ở đời có đức  sao ? nếu không tại sao người ta rỉ máu vô ích, mà Vân Tuyết rỉ máu lại có mà dùng.

Bên trong không gian còn rất nhiều sách, sách phần lớn đều là tu luyện các  phương thuốc dân gian. Nếu không nhờ có nơi này, Vấn Tuyết làm sao mà học được cách tu luyện chứ. Vân Tuyết còn nhìn thấy bên trong có một vật rất lớn tròn như quả trứng không biết là cái gì, dùng mọi cách thử  qua nó như thế nào cũng không thấy nó nhúc nhích, Vân Tuyết nghĩ đây chắt có lẽ là một vật rác rưởi để ở đó, nhưng trong lòng vẫn không thoải máy đi vòng quanh nó nói chuyện, mà nó cũng không đáp lời.

Nếu như Vân Tuyết biết, cái trứng to này cũng có ý thức của mình, thì nàng tuyệt đối sẽ không nhỏ máu. Đáng thương, trẻ nhỏ Vân Tuyết vẫn còn ở đây cùng cái vật nàng gọi là rác rưởi chơi trò thần thám.

Tiểu hài tử xấu xa nhà họ Vương một đường hưng phấn chạy đến nhà Vân Tuyết. Vừa đến nhà Vân Tuyết liền kêu to: “Vân Tuyết, Vân Tuyết ngươi có ở nhà không a~ ~”

Nghe thấy thanh âm của Vương Hổ, Vân Tuyết không thể không từ trong tu luyện tỉnh lại.

Vân Tuyết nét mặt tức giận nói với Vương Hổ: ” Thằng nhóc nhà họ Vương kia, ngươi lại muốn bị đánh sao? Nói gọi lão đại lão đại, lại không nghe, có chuyện gì mà ồn ào vậy. Ngươi mà nói không có xảy ra chuyện gì, cẩn thận cái đầu của ngươi ! ”

Vương Hổ gãi đầu một cái ngượng ngùng nói: ” Ah không cần nóng nảy đâu lão đại, ngươi có nghe nói không? Thanh Sơn phái, phái Tuyết Sơn, phái Thiên Sơn cùng Vân Sơn phái tứ đại môn phái 5 năm thu đồ đệ 1 lần bắt đầu rồi. ”

“Trong đó Thanh Sơn phái thực lực cường thịnh nhất, bởi vì luyện khí truyền thừa tương đối đầy đủ nhất. Phái Tuyết Sơn đan dược thì nổi tiếng thiên hạ. Mà phái Thiên Sơn bởi vì chế phù thuật bị thất truyền, đã không thể so sánh rồi,  còn Vân Sơn phái thực lực cũng không khác mấy với Thiên Sơn, chỉ có rất ít trận pháp truyền thừa lại mà thôi. ”

” Lần này tứ đại môn phái thu đệ tử từ 10 tới 15 tuổi nếu như tư chất tốt nhất, sẽ được đích thân trưởng lão của các môn phái nhận làm quan môn đệ tử. Mà lần này quan môn đệ tử cùng năm trước không giống nhau. ”

Vân Tuyết bình thản hỏi: ” Ngươi nói người không giống nhau. ”

Vương Hổ cười ha ha: ” Cái này ngươi cũng không biết a !, ta nghe bọn hắn nói nguyên nhân của việc này là do tứ đại môn chủ đánh cuộc. ”

Vân Tuyết sờ càm một cái nói: “Người trong thiên hạ này đều biết mỗi ngày bọn họ đều nhàn rỗi vô sự ,thích nhất không phải là đánh cuộc sao. Có cái gì kỳ quái. ”

Nhìn thấy tiếu Tuyết như vậy, Vương Hổ trong bụng vui một chút, biết là Tiểu Tuyết có thể sẽ cảm thấy hứng thú.

Vì vậy Vương Hổ tiến lên, vẻ mặt lấy lòng nói: ” Lần này thu quan môn đệ tử là vì 10 năm sau ghi danh thi đấu, trước đây không phải đều là do đệ tử ưu tú của các đại môn phái chọn sao. Lấy tư chất của ngươi khẳng định trúng tuyển. Ngươi mang ta theo đi, ta sẽ làm việc vặt cho lão đại. ”

Vân Tuyết nghĩ thầm, ngược lại có người ở bên cạnh, rất nhiều việc có thể lười làm, cũng có người làm giúp, cái chủ ý này không sai.

Vân Tuyết nét mặt miễn cưỡng nói: “Vậy được rồi, chúng ta về nhà chuẩn bị tốt cùng nhau đi tham gia, về sau chuyện lớn nhỏ ngươi phụ trách đi, yên tâm theo tỷ sẽ có thịt ăn. ”

Vương Hổ cười ha hả nghĩ thầm, Vân Tuyết là một người vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như vậy, về sau khẳng định rất nhiều người sẽ cam tâm tự nguyện lo lắng cho nàng.

Ta phải trông coi cẩn thận rồi, nếu không tới thời điểm đó ta nên khóc chết.

Vân Tuyết nói với Vương Hổ: “Vậy cứ quyết định như thế, hai tháng sau bắt đầu, hai chúng ta chuẩn bị tốt ngày mai xuất phát. ”

Vương Hổ cười hì hì nói: ” được, lão đại. ”

Vân Tuyết đi vào buồng trong nhìn thấy Tâm Cô đang bận rộn, trong lòng cảm thấy không nỡ. Đi đến ôm chặt lấy Tâm Cô nói: “Cô cô tứ đại môn phái bắt đầu thu đệ tử rồi, con muốn tham gia. ”

Tâm Cô vui vẻ nói: ” có thật không Tiểu Tuyết, vậy có muốn cô cô cùng con đi không ? ”

Vân Tuyết thở dài nói: ” Cô cô con cũng không còn nhỏ, con sẽ tự chăm sóc bản thân tốt, Vương Hổ ở trong thôn cũng muốn đi, con nhất định sẽ được chọn vào tứ đại môn phái, cô cô không có lòng tin ở ta sao. ” ( MiU Tỷ : á hú hú , đâu có nhỏ đâu đã 10 tuổi rồi cơ đấy a~~~ )

Tâm Cô suy nghĩ một chút nói: ” Con a, không phải là đứa nhỏ sao,  Vương Hổ lớn hơn con chỉ một chút, các con cũng phải chú ý an toàn, con làm việc thì cô cô yên tâm. Cô cô sẽ chờ con trở về. Con ra khỏi nhà bản thân phải cẩn thận một chút, bên ngoài không giống nhử ở trong thôn, mọi việc không nên ra mặt, bất quá Tiểu Tuyết nhà ta luôn lười quản chuyện người khác, nên điểm này cô cô cũng tương đối yên tâm. Để cô cô đi chuẩn bị hành lý cho con. ”

Tâm Cô nói xong xoay người rời đi, ra đến cửa nàng ngừng lại, ngước mặt nhìn trời, nước mắt rơi xuống vì hạnh phúc: ” Công chúa người có thấy không, Tiểu Tuyết muốn gia nhập môn phái để học tập tu luyện, kẻ thù của người rất nhanh sẽ nhận được hồi báo ! ”

Hai ngày sau, hai người Vân Tuyết tạm biệt người nhà, đi Thanh thành.

Hai người vừa nói cười, vừa đi, phía trước nghe được thanh âm đánh nhau.

Nhìn thấy một tên mập đang hướng về một thiếu niên khoảng 16 tuổi quát: ” Tiêu Hà ngày chết của ngươi đến rồi, haha hôm nay sẽ không có ai cứu được ngươi, về sau Tiêu gia là của ta, ngươi chết rồi, phụ thân vô dụng của ngươi cũng sẽ mau chóng đến tìm ngươi thôi. ”

Thiếu niên phẫn hận nói: ” Bây giờ ta có chết, cũng phải kéo theo tên xấu xa như ngươi cùng chết, một nhà các người vì vị trí gia chủ, mà thời điểm cha ta tiến cấp giết hại mẹ ta. Làm cho cha ta phân tâm, cho nên tiến cấp thất bại kinh mạch bị phế. Thù này chỉ cần ngày hôm nay ta không chết, ta nhất định sẽ tìm các ngươi báo thù. ”

Tên mập đá mạnh vào bụng thiếu niên: “Chỉ bằng ngươi cũng muốn báo thù, để ta giết ngươi rồi nói tiếp, yên tâm phụ thân ngươi ta cũng sẽ cho hắn đi theo ngươi nhanh thôi. ”  Nói xong tay cầm một thanh kiếm đâm về phía thiếu niên.

Vương Hổ tính tình tương đối nóng nảy, lại nhìn thấy một màn này, liền xông ra: “Dừng tay, các ngươi nhiều người như vậy đi đánh một người không cảm thấy thẹn sao ? ”

Tên mập cười ha ha nói: ” ai yo~~, thằng nhóc ở đâu tới, chưa có dứt sữa, còn muốn quản chuyện người khác, đáng tiếc hôm nay ngươi nhìn thấy rồi, vậy thì cũng phải chết ở chỗ này, bởi vì người chết sẽ không nói. ”

Tiêu Hà nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Vương Hổ, nghĩ thầm đứa trẻ này cũng không giúp được việc gì, không nên để nó vì mình mà mất đi tính mạng.

Tiêu Hà trong lòng gấp gáp không khỏi lên tiếng: “Tiểu huynh đệ cám ơn ngươi, ngươi đi nhanh đi, nếu không đám người này sẽ thật sự động thủ, ngươi đánh không lại bọn hắn, Cám ơn ý tốt của ngươi, nếu như hôm nay ta không chết, lần sau gặp mặt Tiêu Hà nhất định trả ơn này. ”

Vân Tuyết thở dài một hơi đi đến nói: “Các ngươi muốn giết người của ta cũng phải xem ta có đồng ý hay không.”

Tên mập thấy vậy càng cười lớn:”  Lại có thêm một đứa chưa dứt sữa, muốn tìm sữa thì đi tìm mẹ ngươi, đừng ở chỗ này nhiều chuyện, ngươi và tiểu tử này là một phe à, chắt ngươi cũng muốn chết. ”

Vân Tuyết bất ngờ vung tay lên một viên đan dược bay mạnh về phía tên mập và nói: “Đi mau, chần chờ thêm nữa ta cũng đỡ không được. ”

Bọn họ chạy về phía ở chỗ sâu trong rừng có nhiều cây cối che chắn. Lúc cả bọn tên mập kịp phản ứng lại thì đã muộn. Tên mập căm hận nói: “Mau đuổi theo cho ông, bọn họ chạy không được bao xa, nhất định phải giết chết bọn họ, nếu không ta sẽ không thể nào chiếm được vị trí Tiêu gia chủ. ”

Vân Tuyết nhìn thấy phía trước có một hang đá nói với hai người kia: ” Đi vào bên trong. ”

Sau khi vào bên trong Tiêu Hà quỳ xuống: ” Tiểu thư ta là Tiêu Hà, cảm tạ ơn cứu mệnh của các ngươi, nếu như ta lần này không chết, sau khi thu xếp ổn thỏa ta nhất định sẽ trả lại ơn này. ”